Cảm giác mất đi một người lúc nào cũng đau…

Cảm giác đáng sợ nhất là khi em nghĩ anh cũng nhớ em như em đang nhớ anh…. Người ta nói, dù là tình cảm lâu dài hay chỉ thoáng qua, cảm giác mất đi một người cũng giống nhau thôi, đau như lần đầu vậy… rõ ràng em đã đau như thế, ngỡ ngàng với tất cả những gì xảy đến với mình.

Tình yêu đơn phương là vết sẹo không thể lành…

Buồn ư! Điều này cũng đã quá quen thuộc với từng ngày rồi. Không biết buồn vì chuyện gì, buồn vì ai…Cứ thế là buồn thôi. Mạnh mẽ, một vỏ bọc bên ngoài khi va chạm với cuộc sống. Hình thái ngỡ như hồn nhiên, vô tư nhưng trong lòng lại mang một nỗi buồn chân chất không ai lý giải được. Chắc cũng đủ trưởng thành để viết nên bao tâm tư, buồn tủi chỉ một người hiểu.

Vào một ngày không mưa, chúng ta gặp nhau lần cuối nhé anh!

Cuộc sống cứ thế mà trôi theo dòng thời gian không một trạm nghỉ chân, nhanh đến nỗi đã được hai năm ta xa nhau, em vẫn thế, vẫn cứ là một cô gái bình thường với những thói quen viết nhật kí vào những ngày mưa. Qua cửa sổ bám đầy những hạt mưa nặng trĩu trôi xuống, em lại nhớ đến anh, nhớ đến bao kỉ niệm, và cái ngày định mệnh hôm ấy, ta gặp nhau vào một buổi chiều mưa của Hà Nội…

27 tuổi, vẫn hẹn hò với sự cô đơn…

27 tuổi, có khi thấy lạ, thì ra trước tới nay tình cảm của mình chỉ là những vòng luẩn quẩn nối tiếp nhau, yêu- thương- giận hờn- li biệt. Nhìn lại, bạn bè cũng dần lên xe hoa, có mái ấm riêng của mình nhưng với tôi, ở cái tuổi này, tôi vẫn còn hẹn hò với sự cô đơn, cũng vì một phần quá khứ đã qua, và tàn dư của những cuộc tình chóng vánh tuổi trẻ. Tôi sợ chia li, sợ vết thương xưa trong tim mãi còn chưa lành hẳn, có khi nào thêm một lần bị vết dao cứa vào tim thêm lần nữa không? Tự thấy thương bản thân mình quá đỗi.