Những con người đã đi qua thương đau thì ít khi dám yêu lại lần nữa…

Nỗi nhớ nào rồi cũng phải dập tắt đi, chỉ mong trong cuộc đời này, em sẽ quên đi được anh, quên đi được một con người đã từng là một phần của em. Đau khổ đến mấy em cũng có thể chấp nhận nhưng chỉ xin hình bóng của anh đừng mãi tồn tại trong tâm trí em nữa. Người đã rời xa thì chỉ mong người hạnh phúc, chỉ mong người và em nếu còn gặp lại thì hãy lãng tránh nhau đi đừng lưu luyến thêm chi.

Hãy nói là anh nhớ em đi…

Có những nỗi nhớ kéo rất dài và rất sâu. Có những nỗi nhớ nhẹ nhàng đến và đi như những cơn mưa bất chợt. Có những nỗi nhớ tan nhanh trong nhạt nhòa miền kí ức. Có những nỗi nhớ dù đi suốt cuộc đời cũng chẳng thể nào quên.

Thanh xuân ai cũng có một người dành cả tâm can để yêu…

Thanh xuân ai cũng có một người mình dành cả tâm can để yêu. Chỉ tiếc rằng duyên số, lòng người và thời điểm đều không đủ để giữ lại anh! Có 1 thời non dại em như bồ công anh trong gió, em cứ lửng lờ bay nhẹ nhàng mà vô vọng. Để bây giờ em hối hận sao mình lại bị gió cuốn đi….phút chốc em yếu lòng quay lại hóa ra em lại chẳng có ai bên. Rồi.. có những người sao chỉ ghé lại cuộc đời em hững hờ như thế! Vỗn dĩ giữa con người với nhau em chỉ cần những ngon tay đan nơi phố đông người, những cái ôm phía sau thật chặt như phút chốc thế giới bé lại, và ai đó cho em mượn bờ vai em tựa rồi nói với em rằng: em không tệ như mình nghĩ đâu!

Mệt mỏi rồi thì mở lòng đi em, vì con gái luôn cần được che chở…

Nhưng nếu không làm thế em phải biết làm sao, cuộc đời mà em sống theo cảm xúc của mình thì ôi thôi chết, người ta lúc nào cũng có một cái mặt nạ mà dự bị: tươi cười, lạnh lung,…. Vô số. Em chẳng cần thương hại, chẳng cần sự đồng cảm, ai tự khắc hiểu sẽ hiểu, ai muốn đi em cũng không oán trách. Em cảm thấy khinh sợ xã hội ngoài kia, sợ những ruồn rẫy, em sợ những thị phi miệng đời thiên hạ, thật đáng sợ.

Đừng bắt con gái phải chờ đợi quá lâu, thanh xuân của họ rất chóng tàn…

“Chờ đợi không đáng sợ, mà đáng sợ là không biết phải chờ đến khi nào”. Là câu nói mà tôi đã đọc được trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình Bên nhau trọn đời của nhà văn Cố Mạn hai năm trước. Khi đó chỉ vì câu nói ấy ngôn từ dễ nhớ nên tâm trí dễ khắc ghi cứ vậy nó đeo bám tôi mãi. Kết thúc sự chờ đợi đó, Hà Dĩ Thâm cũng có được một kết thúc tốt đẹp với Triệu Mặc Sênh, tôi thiết nghĩ liệu cuộc sống có happy ending như trong tiểu thuyết ngôn tình kia không hay chỉ là những phiên bản chờ đợi bị lỗi…?